Mối liên quan giữa thay đổi phân độ sốc tim theo SCAI và tiên lượng lâu dài ở người bệnh nhồi máu cơ tim cấp

Văn Đức Hạnh1, , Bùi Vĩnh Hà1, Bùi Thị Thanh Huyền1, Lã Thị Dương1, Nguyễn Thị Thu1
1 Bệnh viện Bạch Mai
2 Bệnh viện Bạch Mai; Trường Đại học Y Hà Nội

Tác giả liên hệ

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Phân tích mối liên quan giữa thay đổi phân độ sốc tim theo SCAI và tiên lượng lâu dài ở người bệnh nhồi máu cơ tim cấp.

Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu thuần tập tiến cứu trên 207 bệnh nhân nhồi máu cơ tim cấp nhập viện tại Viện Tim Mạch, Bệnh Viện Bạch Mai. Phân độ sốc tim theo SCAI được đánh giá tại thời điểm nhập viện và 24 giờ sau khi nhập viện. Các bệnh nhân được theo dõi trung bình 637,6 ngày để xác định tình trạng tử vong lâu dài. Các yếu tố lâm sàng, cận lâm sàng và kết cục được phân tích theo ba nhóm: giữ nguyên, cải thiện và xấu đi phân độ SCAI.

Kết quả: 26,6% bệnh nhân NMCT có sự thay đổi phân độ SCAI 24 giờ sau khi nhập viện trong đó tỷ lệ SCAI xấu đi là 14,5%. Tỷ lệ SCAI A, B, C, D/E diễn biến xấu đi lần lượt là 0%; 19,1%, 48,8% và 40%. Nhóm SCAI xấu đi có đặc điểm: tuổi cao hơn, huyết động kém hơn, nồng độ NT-proBNP và troponin T cao hơn, EF giảm và tỷ lệ biến chứng nội viện cao hơn. Nguy cơ tử vong lâu dài ở nhóm SCAI xấu đi cao gấp 18,5 lần so với nhóm giữ nguyên hoặc cải thiện (HR: 18,5; 95% CI: 10,1–33,9; p < 0,001).

Kết luận: Sự xấu đi phân độ sốc tim theo SCAI trong 24 giờ đầu là yếu tố tiên lượng độc lập tử vong lâu dài ở bệnh nhân nhồi máu cơ tim cấp.

Chi tiết bài viết